You don't make a photograph just with a camera. You bring to the act of photography all the pictures you have seen, the books you have read, the music you have heard, the people you have loved.

Cảm xúc – Một yếu tố kỳ diệu

23/07/2012
Viết bởi William Neill - Dịch giả Nhật Thanh

 
Một đặc tính quan trọng của người nghệ sĩ là khả năng và sự sẵn lòng thể hiện cảm xúc trong các tác phẩm mình. Ví dụ, một bức họa thể hiện sự tức giận, hoặc tác phẩm điêu khắc có thể truyền tải niềm hân hoan. Dĩ nhiên, người xem chỉ có thể mường tượng trạng thái tâm trí của người nghệ sĩ mà thôi, nhưng nếu tác phẩm nào đó thành công, thì người ta thường có thể nắm bắt được tâm trạng hay trải nghiệm của nghệ sĩ đó. Một tác phẩm nghệ thuật có tác động mạnh có thể gợi ra những cảm xúc cho người xem vừa rõ ràng lại vừa bất ngờ cho dù họ có cùng xúc cảm với người nghệ sĩ hay không.

  

 

 

 

 

Cảm xúc của nghệ sĩ thế nào cũng tác động tới tác phẩm cho dù là rõ ràng hay tinh tế, và nên là như vậy. Hầu hết các hình ảnh đẹp nhất của tôi là kết quả của những cảm xúc dâng tràn đối với chủ đề. Nhiều năm trước, trong khi tôi đi khám phá khu vực công viên quốc gia Zion. Một ngày nọ, khi một mình trở về sau khi lang thang trong một hẻm núi hẹp, tôi đạp phải dốc sa thạch trơn và trượt xuống (nói vậy cho ngắn) khoảng mười mét và rơi tõm vào một cái hố đầy nước. Tất cả các thiết bị đều nằm trong ba lô và bị ngâm trong nước vì cái hố sâu khoảng 1,5m. Phải mất nhiều phút thì tôi mới gỡ được cái ba lô ra, ném ra khỏi vũng và trèo lên. Đồ đạc của tôi bao gồm mấy cái máy phim 4x5cm và 35mm cùng ống kính đã bị ướt sũng.

Vết bùn nứt, Công viên quốc gia Zion, Bang Utah  1983
Máy ảnh: Wista 45, Ống kính: Rodenstock Sironar-N 210mm f/5.6

Tôi đã bị chơi một cú khá là bạo, phải xử lý nhiều vết trầy xước ở tay và chân, và mất nhiều giờ để làm khô trang thiết bị. Tôi nhớ là phải dùng cái máy sấy tóc trong toilet của nhà nghỉ ở địa phương, và để ống kính lên táp lô xe hơi cho khô! Cuối ngày tôi gọi điện về nhà và lại được thêm tin xấu nữa.

Khỏi phải nói, vụ này thật tệ, phân nửa trang thiết bị đã ngưng hoạt động, cộng thêm với một số vấn đề cá nhân chẳng giúp được gì. Cũng may là chiếc máy 4x5 đã khô ráo cùng với phim và ống kính, thế nên ngày hôm sau tôi lại tiếp tục thám hiểm. Khi tôi lang thang qua một lòng suối, tôi thấy những vết bùn nứt khá ngoạn mục. Chúng được hình thành vào đợt hạn hán nên có lẽ vì vậy mà những vết nứt ở trên dốc nhỏ hơn và lớn dần ở phía dưới do độ ẩm ở đó tồn tại lâu hơn. Tấm hình được bố cục như vậy cũng là để thể hiện sự chuyển dịch này. Tính toán phơi sáng cũng dễ bởi ánh sáng đều ở khu vực hẻm núi trong bóng râm.

Tôi thích ngay hình ảnh này khi chụp, và còn thích nhiều hơn nữa khi tôi xem trên phim tráng ra. Nhưng tôi vẫn chưa thực sự tư duy về trạng thái cảm xúc của tôi lúc đó có thể ảnh hưởng tới ảnh như thế nào. Chỉ khi sau đó vài tháng, khi tôi phóng ảnh ra thì mới sững sờ vì nó đã tái hiện tâm trạng của tôi vào lúc chụp. Cảm xúc của tôi đã được thể hiện và và tôi không nghĩ rằng đó là một sự trùng hợp ngẫu nhiên. Ngẫm lại, tôi thật hài lòng vì đã thực hiện được cái gì đó trong một tình huống xấu!

Ngẫm nghĩ về công việc của mình, cách mà cảm xúc tác động vào hình ảnh của tôi sẽ không giống nhau từ hình này sang hình khác. Thông thường, đó là sự phấn khích khi phát hiện ra điều gì mới, là niềm đam mê đối với đối tượng, là tìm ra chủ đề quyến rũ trong ánh sáng phi thường, những điều này đã khiến tôi sáng tác. Thi thoảng, tôi cũng thấy rằng một vài hình ảnh bị chi phối bởi cảm giác của toàn tâm trí, giống như hình ảnh Vết Bùn Nứt thể hiện ở đây. Nếu chúng ta đồng ý rằng sẽ có một lợi thế nghệ thuật trong việc tạo ra những tác phẩm có cảm xúc, thì có lẽ những cảm xúc sẽ tới thường xuyên hơn. Gợi ý tốt nhất mà tôi có thể nghĩ tới là ta nên tự cho phép mình làm như vậy. Tôi không nghĩ rằng sẽ có một công thức dễ dàng cho việc này, và cũng chẳng đơn giản mà thực hiện trong mọi trường hợp. Đây là vấn đề thuộc cảm nhận và trông thấy, chứ không phải cân nhắc và phân tích đối tượng. Ngoài ra, tin tưởng vào bản năng về việc chụp cái gì và chụp như thế nào, sẽ là một mắt xích trọng yếu trong công thức của thành công.

Thác nước và Tia nắng, Chân núi Sierra Nevada, Bang California 2011
Canon EOS-1Ds Mark III__EF70-200mm f/2.8L USM__1.5s tại f/27__ISO 200

Cũng may là hầu hết chúng ta không thường xuyên gặp phải ngày xấu. Tôi rất hài lòng vì đã ra ngoài lang thang cái ngày đó mặc dù tâm trạng của tôi không ổn. Tôi biết rằng ngắm nhìn vẻ đẹp của thiên nhiên cũng là một liệu pháp điều trị. Vì vậy, thường thì vẻ đẹp của thiên nhiên đã phục hồi tinh thần của tôi và thậm chí đôi khi còn dẫn đến một bức ảnh tốt! Hình ảnh thác nước là một ví dụ tuyệt vời. Chỉ một vài ngày sau khi cha tôi qua đời, tôi đã dẫn một học viên tới một thác nước trong vùng cho một buổi học thực địa vào sáng sớm. Khi mặt trời chiếu xuyên qua rừng cây, các tia nước được những tia nắng rạng rỡ chiếu ngay trước mặt của thác nước! Như tôi đã viết trên blog một vài ngày sau đó,

"Tôi không biết dùng từ nào cho phù hợp để mô tả những cảm xúc
tôi cảm thấy khi đứng trước cảnh này,
"cảm xúc dâng trào" đó đã chiếm lấy tâm trí của tôi.
Nó làm tôi như ngừng thở
và xoa dịu tâm hồn của tôi đúng vào lúc tôi cần nó nhất. "

Sẽ thật hữu ích nếu những bức ảnh của chúng ta có thể truyền đạt cảm xúc - những sự hân hoan, tò mò, thiền lặng, hoặc thậm chí cả những ngày tệ hại. Thay vì tạo ra những bức ảnh thường thường, tôi hy vọng rằng bạn hãy để cho cảm xúc của mình len lỏi vào hình ảnh. Làm sao để  chúng ta xác định lại cách chúng ta nhìn, theo một cách khác?

"Nhìn, hiểu theo nghĩa rộng và tinh tế nhất, là sử dụng các giác quan, trí tuệ và cảm xúc của bạn.
Nó có nghĩa là đối xử với chủ đề bằng toàn bộ con người bạn.
Nó có nghĩa là vượt lên trên cái tên thông thường sự vật để khám phá thế giới phi thường xung quanh bạn ".
Freeman Patterson

Nguồn: http://www.luminous-landscape.com/essays/the_magic_element___emotion.shtml

Thích: 5
Xem: 2.330
Nguyễn Nhật Thanh | www.yeunhiepanh.net
  •  
Lời bình trên facebook

VIẾT LỜI BÌNH

Mã bảo vệ: